KietSuc.comKiệt Sức
Ranh giới công việc

Khi môi trường không tôn trọng ranh giới

Có những nơi mà mọi nỗ lực cá nhân đều bị bào mòn, và nhận ra điều đó cũng là một kết luận có giá trị.

Khi môi trường không tôn trọng ranh giới

Phần lớn lời khuyên về ranh giới giả định rằng chỉ cần mình giữ thì người khác sẽ quen. Ở một số môi trường thì điều đó không đúng, và bài này viết cho hoàn cảnh đó.

Biểu hiện của môi trường không tôn trọng ranh giới

  • Gọi ngoài giờ như chuyện đương nhiên.
  • Thời hạn luôn gấp.
  • Người giữ ranh giới bị coi là không hợp tác.
  • Người làm quá sức được khen.
  • Nghỉ phép bị gây khó.
  • Áp lực ngầm thay vì yêu cầu rõ.

Mục thứ tư là cơ chế duy trì vì nó biến hành vi có hại thành tiêu chuẩn để noi theo.

Về áp lực ngầm

  • Không có yêu cầu rõ ràng.
  • Chỉ có những câu bóng gió.
  • So sánh với người khác.
  • Thái độ khi mình từ chối.
  • Khó nêu ra vì không có gì cụ thể.

Mục cuối là điều làm dạng áp lực này khó xử lý hơn một yêu cầu thẳng.

Những gì vẫn làm được

  • Giữ các ranh giới giữ được.
  • Bảo vệ giấc ngủ.
  • Bảo vệ một khoảng thời gian riêng.
  • Ghi lại khối lượng và giờ làm.
  • Tìm đồng minh.
  • Không tự trách.

Mục thứ tư có hai công dụng vì nó vừa cho mình thấy thực tế vừa là dữ liệu khi cần trao đổi.

Chọn ranh giới nào để giữ

  • Chọn thứ ít gây xung đột nhất.
  • Chọn thứ ảnh hưởng nhiều nhất tới mình.
  • Giấc ngủ thường là ưu tiên cao nhất.
  • Một ranh giới giữ được hơn năm cái bị phá.
  • Không cố giữ mọi thứ cùng lúc.

Mục thứ ba là lựa chọn hợp lý vì nó là nền của mọi khả năng chịu đựng còn lại.

Ghi chép trong môi trường như vậy

  • Ghi giờ làm thật.
  • Ghi khối lượng công việc.
  • Ghi các yêu cầu ngoài giờ.
  • Ghi các thời hạn được đặt.
  • Là dữ liệu khách quan.
  • Cũng giúp mình không hoài nghi bản thân.

Mục cuối quan trọng vì trong môi trường như vậy người ta dễ bắt đầu nghĩ rằng mình yếu kém.

Tìm đồng minh

  • Thường có người cùng thấy như vậy.
  • Nhưng ai cũng im lặng.
  • Một cuộc trò chuyện thường mở ra nhiều.
  • Biết mình không đơn độc giúp nhiều.
  • Nhiều tiếng nói có trọng lượng hơn một.

Mục thứ hai là hiện tượng phổ biến vì mỗi người đều tưởng chỉ mình mình không chịu nổi.

Nêu vấn đề ở mức tổ chức

  • Qua góc độ chất lượng công việc.
  • Qua góc độ rủi ro.
  • Qua góc độ người nghỉ việc nhiều.
  • Đưa dữ liệu cụ thể.
  • Nhiều người cùng nêu thì mạnh hơn.
  • Nhưng kỳ vọng nên thực tế.

Mục cuối là sự trung thực cần thiết vì một cá nhân hiếm khi đổi được văn hoá của cả tổ chức.

Về kỳ vọng thực tế

  • Cá nhân khó đổi được văn hoá.
  • Thay đổi nếu có thì rất chậm.
  • Không nên đặt hết hy vọng vào đó.
  • Song song bảo vệ bản thân.
  • Và cân nhắc các lựa chọn.

Mục thứ tư là phần quan trọng vì chờ đợi một thay đổi không tới trong khi tự tiêu hao là lựa chọn tệ nhất.

Khi có hành vi vượt giới hạn

  • Xúc phạm hoặc hạ nhục.
  • Đe doạ.
  • Quấy rối.
  • Phân biệt đối xử.
  • Đây không thuộc phạm vi điều chỉnh cá nhân.
  • Cần được ghi lại và xử lý theo kênh phù hợp.

Hai mục cuối là ranh giới cần giữ rõ vì các hành vi này không phải chuyện chịu đựng.

Không tự trách

  • Đây là vấn đề của môi trường.
  • Không phải do mình yếu.
  • Không phải do mình thiếu kỹ năng.
  • Người khác cũng gặp khó khăn tương tự.
  • Nhận ra điều này giảm bớt gánh nặng.

Mục thứ tư là điều thường chỉ phát hiện ra khi bắt đầu nói chuyện với đồng nghiệp.

Khi nào nên tính tới lựa chọn khác

  • Khi sức khoẻ bị ảnh hưởng rõ.
  • Khi đã thử mọi điều chỉnh trong tầm với.
  • Khi có hành vi vượt giới hạn.
  • Khi tình trạng kéo dài không có dấu hiệu đổi.
  • Khi ảnh hưởng tới gia đình và các phần khác.

Mục thứ hai là điều kiện quan trọng vì nó bảo đảm quyết định dựa trên thực tế đã thử chứ không trên cảm giác.

Chuẩn bị cho một thay đổi

  • Không quyết định khi đang cạn kiệt.
  • Khôi phục nguồn lực trước phần nào.
  • Chuẩn bị dần thay vì quyết định đột ngột.
  • Bàn với người tin cậy.
  • Giữ một lựa chọn để ngỏ đã dễ thở hơn.

Mục cuối là tác dụng tâm lý thật vì cảm giác có lựa chọn làm hoàn cảnh hiện tại bớt ngột ngạt.

Trong lúc chưa thay đổi được

  • Bảo vệ những gì bảo vệ được.
  • Giữ liên hệ với người ngoài công việc.
  • Giữ các hoạt động của riêng mình.
  • Không để công việc chiếm toàn bộ danh tính.
  • Theo dõi sức khoẻ.
  • Đi khám nếu cần.

Mục thứ tư là điều bảo vệ tốt nhất vì nó giữ cho các trục trặc ở công việc không thành khủng hoảng toàn diện.

Điều đáng nhớ nhất

  • Một số môi trường bào mòn mọi nỗ lực cá nhân.
  • Đây là vấn đề của môi trường, không phải do mình yếu.
  • Giữ ranh giới quan trọng nhất thay vì giữ tất cả.
  • Ghi chép giúp không hoài nghi bản thân.
  • Không quyết định lớn khi đang cạn kiệt.

Mục thứ hai là điều cần được nói rõ vì việc tự trách trong hoàn cảnh này làm mọi thứ nặng thêm rất nhiều.

Câu hỏi thường gặp

Nếu môi trường không tôn trọng ranh giới thì sao?

Nỗ lực cá nhân vẫn có giá trị nhưng nó bị bào mòn liên tục. Nên tập trung vào những ranh giới giữ được, ghi lại các sự việc, tìm đồng minh, và tính tới các lựa chọn dài hạn một cách bình tĩnh.

Áp lực ngầm biểu hiện thế nào?

Thường là những câu bóng gió về sự tận tâm, việc so sánh với người khác, việc gọi ngoài giờ như chuyện đương nhiên, và việc người giữ ranh giới bị coi là không hợp tác.

Có nên cố thay đổi môi trường không?

Có thể nêu vấn đề qua góc độ chất lượng công việc và rủi ro, nhưng nên có kỳ vọng thực tế. Một cá nhân hiếm khi đổi được văn hoá của cả tổ chức.

Khi nào nên tính tới lựa chọn khác?

Khi sức khoẻ bị ảnh hưởng rõ, khi đã thử mọi điều chỉnh trong tầm với mà không thay đổi, hoặc khi môi trường có các hành vi vượt giới hạn. Nhưng không quyết định khi đang kiệt sức.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283